sắc nữ ngoạn nam nhân kí sự

SẮC NỮ NGOẠN NAM NHÂN KÝ SỰ

Tác giả: Lim Loắng Quắng + Ha Clie

Thể loại: phiêu lưu, kinh dị, kiếm hiệp, xuyên không, khoa học ảo tưởng (k phải viễn tưởng nhá :3) hường huệ, xàm xí, đầy tính tự sướng và ảo tưởng sức mạnh.

Nhân vật chính: thê nô hoàng đế cường công  x ôn nhu mỹ dụ thụ. Viết cách đây lâu quá quên mợ nó tên nhân vật rồi

Đôi lời của tác giả: Đây là một tác phẩm ra đời trong một tiết học chán ngắt nào đó bởi hai con ngồi cùng bàn, viết về cuộc phiêu lưu của 3 cô bạn một phát xuyên cmn về quá khứ, quen với 1 cô nàng dở hơi ở thời không này, thành bộ tứ siêu đẳng, quyết tâm bon chen vào hoàng cung chỉ để thỏa mãn ước mong được xem tuồng xuân cung trực tiếp của hoàng đế.

Đáng tiếc là aut quá chăm đi, nên tác phẩm ra đời 1 chương rưỡi thì ngỏm.

Và sau đây là toàn bộ những gì nó có:

        Phần I: Duyên hay… nợ?

Chương 1: Thiên Nguyệt quốc

Mây tan. Trăng lặn.

       Nắng sớm len qua kẽ lá, hòa lẫn tiếng chim náo động khoảng rừng u tĩnh. Vũ Hạ bị âm thanh ồn ào kéo ra khỏi cơn mê, ánh mắt mơ màng nhìn quanh, theo thói quen trở mình bước xuống giường mới phát giác bản thân hiện tại không còn ở Ngô gia. Cỏ dày ướt sương làm cậu cảm thấy y phục ẩm ẩm có phần khó chịu. Vũ Hạ có chút hoang mang co người lại, nheo mắt nhìn ra xa, nơi này chẳng phải bìa rừng hôm qua cậu bị lạc sao? Cả đêm đi quanh quẩn, cư nhiên lại quay về chỗ cũ, ngồi nghỉ mệt một lát đã ngủ quên từ lúc nào không hay. Miên man suy nghĩ một lát, cậu vươn vai đứng dậy, xoa gáy, phủi đi vài giọt sương còn đọng lại trên thanh y ẩm ướt.

“Phải nhanh chóng tìm đường quay về, tiểu muội ngốc chắc chắn đang lo, không khéo lại kinh động đến phụ mẫu!” vừa nghĩ, chân cũng đã tự động tiến về phía trước. Chợt nghe từ xa truyền đến tiếng nói của nữ nhân, tuy âm vực hơi lạ, lại là thứ ngôn ngữ gì đó không thể hiểu nhưng cậu nghe trong giọng nói truyền đến sự lo lắng, hoang mang cự độ, lại run rẩy gần như có chút khóc âm. Bước chân tự động nhanh dần, cậu nhìn thấy bên cạnh cái gì đó trông như cái lều, một nữ tử lam phát vấn cao, y phục quái dị đang cầm thứ đen thui, vuông vuông dẹp dẹp để bên tai độc thoại, sau một hồi nói đông tây kim cổ đến loạn thất bát tao, nữ tử ấy giắt miếng đen vào quần, ngồi bó gối sụt sịt lau nước mắt. Vũ Hạ còn đang mải suy nghĩ xem có đoàn khách dị vực nào gần đây ghé qua hay không, nữ tử kia là người Tây Vực, Miêu Cương, Hiên Viên hay…chợt nhớ đến bằng hữu của biểu muội gần đây xuất hiện, tên gọi Hy Anh, cậu có chút nghĩ ngợi. Nhưng ngay sau đó, sự chú ý lại bị chuyển đến nữ tử lục phát vừa xuất hiện, nàng ta phục sức cũng quái lạ như lam phát cô nương ban nãy, lại có điểm tương đồng với Hy Anh mà mình gặp gần đây. Thứ vừa đen vừa dẹp vừa rồi hình như Hy Anh cũng có một cái…..Hai nữ tử kia gặp nhau liền thao thao bất tuyệt, bất ngờ có tiếng hát tiếng nhạc kì quái vang lên, nữ tử lục sắc lấy ra thứ kì lạ ban nãy áp bên tai, một câu tiếng Trung rõ ràng thốt lên, Vũ Hạ nghe rõ, không sai một từ: “Vẫn không thấy sao?” sau đó còn nói là sẽ liên lạc với cái gì cứu hộ, cái gì bị thương, rồi còn không đi xa được, quả nhiên là tìm người. Vũ Hạ bừng tỉnh, chắc chắn người họ tìm là bằng hữu của biểu muội, lúc mang về nữ tử kia hình như bị thương cũng không ít nga~

Bước chân tăng thêm lực, tiến về phía trước: “Hai vị cô nương, có phải các vị cần tìm là một nữ tử gọi Hy Anh?”

*****************

Thiên Nguyệt quốc công lịch năm 130. Hoàng đế đương triều Vương Khánh Tân hiệu Thiên Khiết Vương-vị vua hứ 12 của Đại Nguyên triều, sau bao năm đánh đôgn dẹp tây, dẫn quân trấn ải biên cương, quốc gia nay đã thái bình an vui một cõi, liền muốn hạ chiếu nhường ngôi cho thái tử còn bản thân thì lui về sau trướng cùng lão bà an an ổn ổn thưởng ngoạn nhân gian.

Thiên Khiết vương trị vì đất nước dân chúng sống thịnh vượng, phồn vinh, tuy những việc nên làm đều đã làm, nhưng vẫn còn đau đầu việc lập thái tử kế vị. Xét theo pháp thống, phải chiếu dại hoàng tử mà trao ngôi báu, nhưng Thiên khiết vương hiểu rõ nhi tử của mình hơn ai hết. Trong số ba hoàng nhi mà ngài tâm ái nhất, đại hoàng tử và nhị hoàng tử đối với ngai vàng lúc nào cũng một mặt ác ảm như nan y đại dịch vong nhân.

Đại hoàng tử lộc hàm tính tình ôn thuận như ngọc, bộ dáng tuyệt ngạo khuynh thành nhưng thể chất yếu ớt không thích hợp với binh đao sa trường, lại chỉ thích rong ruổi đó đây, đối với trọng trách quốc gia tuyệt nhiên không đủ khả năng gánh vác. Về phần nhị hoàng tử chung đại thông minh,nhạy bén, sôi nổi, nhiệt huyết nhưng còn trẻ con, bồng bột, lúc nào cũng tùy hứng, một lời nói ra không lo hậu quả, lại cũng giống đại hoàng tử hay nổi hứng du hí đó đây. Suy đi tính lại, chỉ còn tam hoàng tử thiên vũ. So với hai hoàng huynh, từ khi còn bé đã bị ép vào khuôn mẫu, ngoan ngoãn, biết nghe lời. 12 tuổi tinh thông sử lược, 14 tuổi binh đáo kiếm pháp nắm rõ trong tay. So với hai hoàng huynh tính tình trầm ổn, lãnh đạm, làm việc quyết đoán rõ ràng khiến thiên khiết vương rất hài lòng.Tuy vậy, “pháp thống vẫn cứ là pháp thống, lập thái tử đâu phải là lập cho mình ta, ai nha, phiền chết, phiền chết bản vương!”.

************

Công lịch năm 132. Thiên nguyệt quốc lần đầu thiên trong lịch sử có 1 vị hoàng đế trái pháp thống lập tam hoàng tử làm thái tử. Vương thiên vũ năm ấy vừa 15. Công lịch năm 135, thiên vũ lên ngôi lấy hiệu thiên phong vương. Cho đến nay đã 5 năm nắm trong tay vương quyền. Trong mắt dân chúng, phong thiên vương không chỉ tuổi trẻ tài cao mà còn nổi tiếng là một vị vương băng lãnh vô tình, đối với quốc sự luôn dứt khoát rõ ràng, khi mới lên ngôi, có vài vị đại thần nghĩ muốn kết bè kết phái, lôi kéo sự đồng tình của vị vua trẻ để vụ lợi riêng, liền bị xử lý dứt khoát, không vị cái gì trọng thần hay cựu thần.Hình ảnh thiên phong vương băng lãnh trong mắt dân chúng mỗi ngày đều tăng thêm vài phần kính nể kèm theo đáng sợ.

Thực chất…

Thiên phong vương thực là một kẻ ngốc a ngốc ~ cả ngày chăm chăm chút chút chỉnh sửa tấu chương, thiết triều xong lại cắm mặt trong ngự thư phòng. Cho đến khi thái thượng hoàng hậu vì lo lắng cho vương vị hoàng hậu cạnh hoàng nhi bao năm vẫn còn để trống, mới triệu hắn mà rằng:

– Con nay đã trưởng thành, hẳn là nên lập hậu, vừa có thể giúp đỡ con việc triều chính, vả lại, ta cũng thực mongcon sớm có tin vui a ~~~

Vương thiên vũ hắn đối với việc lập hậu mỗi ngày thượng triều đều đã nghe đến phát chán, tại sao ai cũng khuyến khích hắn thú về một đám nữ nhân lòe loẹt, lại còn hay nhõng nhẽo, hảo phiền phức.

Nhìn chân mày Vương Thiên Vũ đã xoắn lại đến muốn kẹp chết ruồi, thái tượng hoàng hậu bật cười:

– Vũ nhi, trước mặt ta đừng bày ra cái bộ mặt sắt đó, không thích hợp trước mặt ta cùng phụ hoàng ngươi đâu, ngươi xem, trán cũng đã nhăn đến muốn thành bông cúc luôn rồi!

– Mẫu hậu! Thiên Vũ rống giận- tốt xấu gì cũng là đương kim hoàng đế, người như thế nào lại nói…

– Vũ nhi, bình tĩnh a bình tĩnh, chớ nên sinh khí! Thái thượng hoàng cười hề hề- ngươi phải biết giữ hình tượng a~ tuy hình tượng của ngươi trước mặt bọn ta đã sớm không còn, nhưng ít nhiều vẫn phải giữ, phải giữ a~~~ta chưa từng gặp qua một vị quân vương nào lại vì một bông cúc mà so đo, hảo hèn mọn, hắc hắc! Là thân mẫu ngươi sai, bông cúc mà biết chúng bị so sánh vơi dung nhan này của Thiên Phong Vương nhà chúng ta hẳn là phải khóc thét mất. hắc hắc

Cẩm y vệ bất giác rùng mình, đảo mắt nhìn xung quanh nội viện hoàng lạc cung, hàn hắc khí đã phủ kín nội cung rồi a~ may mắn thay, có Vĩnh Vương gia cầu kiến, nếu không, bầu không khí quỷ dị này còn có thể bóp chết lũ cẩm lý dưới liên trì đang hóng hớt trồi lên xem náo nhiệt nga~

~~~~~~~~~~~~ hết một tuần trà ~~~~~~~~~~~~~~~~~

– Cho gọi Phác Xán Liệt đến gặp trẫm! Ngay !

– Ta đây! ta đây!

Chân chưa kịp bước qua khỏi hoàng hạc môn, bên tai đã truyền đến giọng cười ngả ngớn của phác vương gia, hảo bằng hữu của đương kim thánh thượng nha~ Trên tay ôm một bó lá sen hoành tráng, bên nách kẹp vài cái ngó sen to đùng cách mạng, xán liệt vẫn giữ nguyên khóe miệng đến mang tai mà ân cần hỏi han:

– Ta vừa đi tìm chút đồ tiêu khiển cho tiểu bạch liền đụng trúng bản mặt người chết của ngươi nha, có chuyện mau nói, có rắm mau thả, ta còn phải sớm về!

Nụ cười kéo đến mang tai của xán liệt bị thái độ âm hàn của thiên vũ bóp cho méo xệch:

– Thả được ta cũng thật muốn ngay lập tức thả vào mặt ngươi!

*******************

– Nga! Ngươi thật phải đến Ngô gia trang? Nơi đó còn không phải trong quyền kiểm soát của hoàng thúc ngươi, việc gì đương kim ngốc đế phải đến cái xứ đó?

– Bớt sàm ngôn thì ngươi chết?

– Ta vội về còn không sinh khí, ngươi cứ khó chịu như vậy sau này hẳn là sẽ ế đó!

– Ngươi.câm.miệng!

– ………….Hoa rơi……….

– ………..Nước chảy……….

– …………Chim bay……….

– …….nhìn trời……..

– ………ngó đất……..

– Tên xú Vương gia ngươi đến cùng ta bàn chính sự hay đọ mắt? không kiên nhẫn đập bàn

“ Ngươi lệnh ta câm miệng nga ~” Xán Xiệt đẩy đến trước mặt Thiên Vũ tờ giấy viết loằng ngoằng mấy chữ.

Mặt của Vương Thiên Vũ đã có thể sánh với đáy nồi, vận khí nén xuống cục nghẹn to như quả dưa hấu, liếc hảo bằng hữu đến muốn rơi tròng mắt ra ngoài:

– Hay cho cái tên vương gia ngươi……nói!

– Ai nha! Ngươi còn chưa trả lời câu hỏi của ta một khắc trước thì ta biết nói cái gì?

– …. Nén giận…….

– Cái kia….ngươi có nghe qua dị nhân nào đó ở Đông Quan gần đây xuất hiện?

– Nga~ ra vậy, cũng không phải muốn đích thân ngươi xuất cung chỉ để mục sở thị cái dị nhân đó đi? Ngươi lại còn muốn ta cùng đi chịu khổ?

– Cái gì chịu khổ?

– Ta chính là vô pháp xa Tiểu Bạch nha!

– Mang theo!

– Ngươi cho phép?

– Nếu không ngươi chịu cùng ta đến đó sao?

– Hắc hắc, ngươi chính là hảo bằng hữu của ta nga~

– Bớt xàm ngôn đi, tốt nhất về chuẩn bị, mai khởi hành.

– Nha, gấp vậy? cái dị nhân đó có gì khiến ngươi hứng thú?

– Là song thân ta muốn thỉnh họ vào cung, nghe nói là tử phát, tử mục, lại còn cất lửa trong hộp, ánh sáng mở hộp ra liền có, thời gian nhìn vào hộp liền thiên chân vạn xác, còn có thể biến nước bẩn thành nước sạch!

– Nha nha, hảo thú vị a~ nhưng…ngươi chưa nói qua, vì cái gì tìm tử nhân đó lại đến ngô gia?

– Là bằng hữu của Ngô tiểu thư.

– Nga~ xán liệt trầm ngâm….cư nhiên là bằng hữu của biểu muội! nói ngươi biết, ta cùng ngô gia kia có chút quan hệ nha, nghe đồn ngô đại lão gia có vị nhị công tử khôi ngô, tuấn tú, văn võ song toàn…chuyến này nếu gặp may ngươi liền có vài mĩ nhân nha!

– Không những xú còn sắc(lang), ta với ngươi bằng hữu, ta không thích nữ nhân nhưng cũng không biến thái như ngươi!

– Nha~ cùng với biến thái, sớm muộn cũng sẽ biến thái, ta vì cái gì biến thái ngươi cũng không biết sao? Vì trên đời này đẹp nhất chính là nam nhân đó!

– Ta phi!

– Vì ngươi bị tảo tiết sao?

Phác Xán liệt nói xong liền phi thân đi mất, còn cố tình đạp một phát vào chân vương thiên vũ khiến hắn rống lên:

– Phác Xán Liệt! cái chân nào của ngươi vừa đạp ta? Ta đây không biến ngươi thành độc cẳng vương gia ta liền sẽ biến thái như ngươi nói!

Hết chương 1- Phần 1

Advertisements